Chủ nhà… mừng húm !
|
||||||||||||||||
Anh Minh nhận xét: “Chị này rất lanh, biết cách nói chuyện, làm
công việc xẹt xẹt là xong. Sáng nào chị cũng nấu ăn cho mọi người và
biết thay đổi khẩu vị, vừa ngon vừa rẻ. Chị thức khuya dậy sớm mà vẫn
luôn vui vẻ. Nhìn chung, người này là tụi mình ưng ý nhất”.
Khi đến nhà anh Minh chơi, chúng tôi thấy chị Tình (người giúp
việc) đang “dụ” đứa bé ăn cháo. Một tay chị cầm chiếc điện thoại đang
phát những bài hát thiếu nhi hoặc các đoạn phim quảng cáo, một tay đút
gọn từng muỗng cháo cho thằng bé.
Tối về, tôi bỗng nhận được lời kết bạn của chị Tình trên Viber. Chị
chóng vánh hồi âm những lời thăm hỏi của tôi bằng một loạt câu tiếng
Anh khá chuẩn. Choáng!
Trong khóa học kỹ năng giúp việc nhà, một giáo viên chia sẻ bà có
người cháu từng “vô cùng khổ sở” do tìm mãi không ra người giúp việc...
làm được việc.
Nhưng khoảng một năm nay, người cháu đó rất hài lòng với chị giúp
việc có nhiều kỹ năng và kinh nghiệm. Chủ nhà không phải nhắc nhở, chị
vẫn biết kế hoạch thường ngày cần làm những gì. Hiện nay, mỗi ngày chị
chỉ mất 2 - 3 tiếng đồng hồ là xong việc. Thời gian còn lại, chủ nhà
đồng ý cho chị đi làm ở những nơi khác. Buổi tối, chị còn chủ động học
thêm văn hóa...
Cũng trong khóa học trên, một luật sư thỉnh giảng kể rằng lúc bà đi
học lái xe hơi, bà thấy một cô gái mới ngoài 20 tuổi học chung. Bà hỏi:
“Em học lái xe hơi để về tự chạy à?”. Cô này đáp: “Dạ không, em học để
đưa rước con cho gia đình người ta”.
Luật sư này nói với các học viên chúng tôi: “Nếu các anh chị nhìn
thấy cô gái đó thì sẽ̃ không nghĩ là cô học để đi giúp việc gia đình.
Bởi trông cô rất hiện đại, xinh đẹp, tác phong nhanh nhẹn, lịch thiệp”.
Theo bà, thời buổi bây giờ có những gia chủ yêu cầu người giúp việc nhà
phải đáp ứng một số tiêu chuẩn như: biết nấu ăn món Tây, ăn mặc thời
trang, giao tiếp tốt...
“Thị trường giúp việc gia đình ngày càng thu hút nhiều người tham
gia, kể cả những người nước ngoài như Philippines. Vì vậy, đòi hỏi người
lao động phải chuyên nghiệp hơn và có trình độ hơn mới tồn tại được”,
vị luật sư nhắn nhủ.
Ô sin vào đại học
Từ năm 15 tuổi, Nguyễn Như Anh Thư (tạm trú tại xã Phú Xuân, H.Nhà
Bè, TP.HCM) đã làm nghề giúp việc nhà để có tiền trang trải việc học. Ba
năm kiên nhẫn đeo đuổi ước mơ, mới đây Anh Thư đã trở thành sinh viên
Trường ĐH Ngân hàng TP.HCM.
Tâm lý chung của nhiều người giúp việc nhà là giấu giếm thân phận,
nghề nghiệp của mình. Còn Anh Thư thì cởi mở: “Em chưa bao giờ thấy mặc
cảm khi làm ô sin. Nhờ công việc này mà mẹ có việc làm, kiếm được tiền
nuôi tụi em, còn em có chút tiền phụ đóng học phí. Em đi làm cho người
ta nên biết mẹ theo nghề này vất vả như thế nào”.
Thương mẹ hay đau yếu và oằn vai lo cơm áo, từ năm học lớp 10, Thư
đã xin đi làm thêm. Sau một thời gian ngắn, nữ sinh này “bén duyên” với
công việc nội trợ và giữ em bé vào ban đêm cho người khác.
Đầu tắt mặt tối nhưng suốt ba năm THPT, Anh Thư đều là học sinh
giỏi của Trường THPT Ngô Quyền (Q.7, TP.HCM). Đặc biệt, ngay trong
“những ngày vàng” cận kề kỳ thi THPT quốc gia 2017, Thư vẫn điềm tĩnh
vừa ôn thi vừa làm ô sin.
Với số điểm 23,5, Thư trúng tuyển vào Trường ĐH Ngân hàng TP.HCM
(cơ sở Q.Thủ Đức). Mừng vì ước mơ được bước vào giảng đường thành hiện
thực, nhưng nỗi lo chi phí học hành đè nặng tâm can cô gái nhỏ. Sát thời
điểm nhập học, Anh Thư vẫn tranh thủ đi chăm em bé cho hộ gia đình,
chắt chiu từng đồng bạc...
Biết được hoàn cảnh khó khăn và nghị lực của Anh Thư, chúng tôi đã
giới thiệu trường hợp này đến Ban Quản lý ký túc xá Cỏ May (P.Linh
Trung, Q.Thủ Đức). Sau khi xét chọn, phỏng vấn, ban quản lý đã quyết
định giúp Thư ăn, ở miễn phí trong ký túc xá và trợ cấp học phí ở học kỳ
đầu tiên. Riêng Thư dự định vào các ngày nghỉ như lễ tết và mùa hè sẽ
tiếp tục đi giúp việc nhà để kiếm tiền học cho những kỳ tới.
Trong khi đó cũng tại làng đại học Thủ Đức, gần 3 năm nay cô sinh
viên bại liệt Lê Thị Liên (Khoa Ngữ văn Anh, Trường ĐH Khoa học xã hội
và nhân văn TP.HCM) vẫn cần mẫn đến lớp trên đôi chân người mẹ làm nghề
giúp việc.
Tuy khuyết tật nhưng Liên sáng dạ, học giỏi. Khi Liên đậu đại học,
mẹ Liên - bà Lê Thị Tâm, quyết định theo con từ Thanh Hóa vào TP.HCM. Ở
ngoài quê, chồng bà đảm nhận nuôi nấng hai đứa em của Liên.
Hằng ngày, bà Tâm lo vệ sinh thân thể, cơm nước cho Liên rồi đưa
con đến trường. Vất vả nhất là những điểm học không có thang máy, bà
phải bồng bế con leo lên leo xuống hàng chục bậc thang.
Buổi tối, bà Tâm đi giúp việc nhà đến hơn 22 giờ mới về. Nhắc đến
con, bà khoe điểm trung bình của Liên năm học vừa rồi là 8,05. “Mệt thì
có mệt, nhưng thấy con học hành tiến bộ mình vui lắm. Mình sẽ làm công
việc này cho đến khi con ra trường, có việc làm ổn định thì mới... tính
tiếp”, bà cười hồn hậu.
Cũng như gia đình Anh Thư, mẹ con bà Tâm luôn trân trọng và biết ơn
nghề giúp việc - cái nghề mà nhiều người trong xã hội (kể cả người
trong cuộc) vẫn kỳ thị và chưa chịu thừa nhận.
Từ xe đạp “lên” xe hơi
Một sáng đầu
tháng 10, có đôi vợ chồng lớn tuổi, dáng bệ vệ, tìm đến công ty chuyên
giới thiệu người giúp việc nhà ở đường Cống Lở, Q.Tân Bình, TP.HCM.
Tưởng họ là chủ nhà, những ô sin đang ngồi chờ việc nhanh chóng nhường
ghế. Sau khi trò chuyện, mới biết họ cũng đi tìm việc làm.
Đại diện công
ty hỏi người phụ nữ: “Cô chạy được xe đạp không?”. Bà nói: “Cô lái được
xe hơi, nấu ăn ngon, biết nói tiếng Hoa, còn chú là thông dịch viên
tiếng Hoa. Có gia đình nào thuê cả hai vợ chồng thì càng tốt”. Bà tiết
lộ có con nuôi ở nước ngoài, hằng tháng gửi tiền về cho nhưng ông bà
không muốn làm gánh nặng và mắc nợ người khác. “Xài tiền do mình lao
động mà có, tâm mình thấy thanh thản và thoải mái hơn nhiều”, bà bộc
bạch.
|
Bạn cần xây dựng ứng dụng tìm giúp việc nhà theo mô hình uber, app tìm người giúp việc gần mình trên smartphone?
Liên hệ ngay với chúng tôi để được tư vấn giải pháp tối ưu nhất
Email: sale@dvms.vn
Phone: 02836028937 | 02835531145
Đc: 150/30 Đường Trục, Phường 13, Q. Bình Thạnh, TP.HCM, Việt Nam.
Website: http://giupviec.taoungdung.com
#giúpviệc #appgiúpviệc #giúpviệcchuyênnghiệp #gọigiúpviệc #thuêgiúpviệc #kêugiúpviệc #ôsin

Comments
Post a Comment